Thương hiệu rèn Đức Thắng Km 23

TQĐT - Trong khi nhiều người loay hoay tìm hướng đi mới để phát triển nghề truyền thống thì anh Đinh Lệnh Đức, chủ cơ sở rèn Đức Thắng Km 23 ở thôn Tân Lập, xã Đức Ninh (Hàm Yên) lại sống được với nghề truyền thống của gia đình. Tình yêu nghề, sự nhạy bén, năng động đã giúp anh gây được thương hiệu rèn uy tín, tạo việc làm và thu nhập ổn định cho nhiều lao động địa phương.

Bén nghề từ thuở nhỏ

Anh Đức kể: “Bố tôi là ông Đinh Lệnh Thắng, mất năm 2003, vốn là thợ rèn có tiếng, được mọi người gọi trìu mến là “ông Thắng rèn”. Thời thanh niên, bố tôi đi học nghề rèn ở tỉnh Nam Định. Cũng vì quý mến người học trò nên ông chủ hết lòng truyền dạy và gả con gái cho. Học xong nghề, bố tôi được ông ngoại xin vào làm tại xưởng cơ khí ở  tỉnh Nam Định chuyên về rèn nông cụ”. Năm 1970, vì hoàn cảnh quá khó khăn, ông Thắng xin nghỉ việc và đưa cả gia đình từ Hoa Lư (Ninh Bình) lên lập nghiệp tại thôn Khánh Hùng, xã Hùng Đức (Hàm Yên). Trên quê mới, ông Thắng đã mở lò rèn sửa chữa nông cụ và làm ra dao, kéo, liềm, búa… Cũng từ đó, mấy anh em trai anh Đức đều được bố truyền lại nghề rèn. 

Ngoài những lúc đi học, lên rừng lấy củi hay đi chăn trâu thì thời gian còn lại anh Đức và các anh em trai đều phụ bố làm việc ở lò rèn và được bố truyền dạy từ việc nhóm lò, quay bễ, quai búa, tôi, mài, đóng dấu chủ cơ sở... đến hoàn thiện sản phẩm, đặc biệt là bí quyết nhìn màu sắc than, thời điểm, thời tiết mà để đưa ra thời gian tôi. Đó là yếu tố quyết định sản phẩm bền, chắc chắn. Tình yêu với nghề rèn cứ ngấm vào anh theo năm tháng. Niềm vui, niềm hạnh phúc khi anh tự tay làm ra những con dao nhỏ gọn, sắc bén mang đi chăn trâu, đi lấy củi. Những thanh sắt vụn vô tri vô giác, bỏ đi, qua sức vóc dẻo dai, đôi tay tỉ mẩn, khéo léo của người thợ lại trở thành những vật dụng bền đẹp hữu ích cho cuộc sống. 


 Anh Đinh Lệnh Đức giới thiệu sản phẩm rèn với khách hàng.

Từ năm 1993 đến năm 1995, anh Đức tham gia nghĩa vụ quân sự. Thời gian ấy đã giúp anh rèn luyện được tính kỷ luật, tác phong nhanh nhẹn, tính kiên trì, tinh thần sáng tạo, chịu đựng vất vả, nghị lực vượt khó và đặc biệt là sức khỏe tốt. Sau 2 năm lập gia đình riêng, năm 1998, anh Đức đưa vợ con chuyển đến sinh sống, lập nghiệp ở thôn Tân Lập, xã Đức Ninh (Hàm Yên). Sẵn nghề gia truyền, anh cũng mở lò rèn, tuyển thêm vài thợ phụ cùng làm. Tuy nhà ở mặt đường Quốc lộ 2 rất thuận lợi cho giao thương, nhưng do xưởng mới mở nên các sản phẩm dao, cuốc, rìu, búa... mang thương hiệu “Đức Thắng” của anh bán chậm. Do đó, anh Đức phải bươn chải thêm nghề thu mua sắt vụn để vừa tăng thêm thu nhập, vừa tăng cơ hội tìm kiếm nguồn nguyên liệu phôi sắt, thép tốt cho việc duy trì lò rèn. 

Vì lợi ích chung

Anh Đức nhớ lại: “Năm 2003, trước khi mất, bố tôi có lời trăn trối “Con phải cố gắng gìn giữ và phát huy nghề rèn. Có tâm với nghề, nghề sẽ không phụ công người đâu!”. Thực hiện ý nguyện đó, anh đã từ bỏ nghề thu mua sắt vụn để chú tâm chuyên vào nghề rèn. Anh Đức tiếp tục đầu tư, mở rộng nhà xưởng, mua thêm máy cắt, máy mài... Anh mời thêm 2 người cháu về làm cùng, đào tạo họ trở thành thợ lành nghề và được trả công xứng đáng. Để tạo ra sản phẩm rèn tốt là phải có nguồn nguyên liệu tốt. Do đó, anh đã lặn lội khắp các tỉnh, thành phía Bắc tìm kiếm những nơi có nguyên liệu sắt, thép tốt, đáng tin cậy để ký hợp đồng.

Ngày nay, trên thị trường có rất nhiều các sản phẩm kim loại như dao, cuốc, xẻng... sản xuất công nghiệp, mẫu mã đẹp, nhất là mặt hàng dao bằng chất liệu inox có giá thành thấp. Vì vậy, anh Đức chú trọng tạo ra sản phẩm bền, chịu lực tốt. Cái khó nhất với anh Đức đó là tìm đầu ra cho sản phẩm của mình. Năm 2006, huyện Hàm Yên tổ chức “Lễ hội Động Tiên - Chợ Quê” tại xã Yên Phú, anh Đức đã mang sản phẩm của mình bán tại gian hàng của xã Đức Ninh. Tại hội chợ, gần 200 sản phẩm dao, cuốc, búa... của anh được bán hết trong buổi sáng. Có người chưa kịp mua còn xin số điện thoại của anh để đặt hàng. Anh Đức bảo, từ thành công lần tham gia hội chợ đó, anh nhận thấy sản phẩm rèn truyền thống vẫn được bà con tin dùng, đặc biệt là yếu tố phân loại các sản phẩm theo từng đối tượng. Ví như khách miền xuôi, thành thị chủ yếu là cần mua dao thái, chặt, còn khách ở miền núi vùng sâu, vùng xa thì có nhu cầu dao tông, dao chặt, cuốc, búa... Do đó, anh tập trung sản xuất đa dạng mẫu sản phẩm đáp ứng nhu cầu của người tiêu dùng.

Anh Đức dẫn chúng tôi tham quan xưởng rèn. Ai nấy đều hăng say với công việc được phân công, người chặt cắt gọt định hình sản phẩm, người tôi thép, người mài máy, tra cán... Là một trong 9 thợ làm tại xưởng, anh Thào Công Thịnh, ở thôn Ao Sen, xã Đức Ninh vui mừng cho biết: “Sau đi lính nghĩa vụ về, chưa biết làm việc gì thì em được nhận vào làm ở đây, đến nay đã được hơn 2 năm rồi. Em được chú Đức dạy nghề và bố trí vào bộ phận tra cán dao. Chú Đức coi người làm như người thân trong gia đình. Chú rất khắt khe, luôn giám sát và yêu cầu mỗi người thợ không được cắt bớt công đoạn, loại bỏ những sản phẩm kém chất lượng ngay từ đầu. Chú ấy trả công theo ngày, chứ không trả công theo sản phẩm để tránh thợ chạy theo số lượng mà bỏ qua yếu tố chất lượng. Ở đây, em và mọi người được trả công đều đặn là trên 4 triệu đồng/tháng”.

Để bắt nhịp xu thế năm 2013, anh Đức đã đầu tư hàng chục triệu đồng lắp đặt hệ thống camera giám sát ở khu vực sản xuất, khu vực bán hàng, lắp mạng inernet kết nối wife miễn phí. Anh cũng sử dụng mạng xã hội để tư vấn, giới thiệu sản phẩm với bạn hàng, người tiêu dùng ở xa. Anh Phạm Văn Thuận, huyện Mỹ Hào (Hưng Yên) cho hay, anh chở hàng lên bán ở Tuyên Quang, Hà Giang nên được giới thiệu và đã mua dao thương hiệu “Đức Thắng Km 23” về dùng. Anh rất hài lòng vì dao cầm vừa tay, lại rất bền, sắc, chắc chắn. Hầu như tuần nào chạy xe qua đây, anh cũng ghé lại mua dao giúp mọi người ở quê. Ông chủ ở đây rất vui tính, sẵn sàng tư vấn sản phẩm trực tiếp cho khách hàng qua điện thoại và mạng xã hội.

Anh Đức chia sẻ, đến nay, cơ sở của anh sản xuất ra trên 30 loại sản phẩm, gồm các loại dao, búa, cuốc, thuổng... có giá bán từ 15 nghìn đồng đến 350 nghìn đồng tùy loại. Trung bình mỗi năm, khi đã trừ các chi phí anh lãi trên 200 triệu đồng. Hiện nay, hàng sản xuất ra không đủ bán, nhưng không vì thế mà anh tăng giá bán. Cơ ngơi anh có được hôm nay chính là việc giữ được chữ tín, sự tin tưởng, yêu mến của người tiêu dùng. Sản phẩm mình có tốt, giá cả hợp lý khách hàng sẽ tự tìm đến mua và sẽ giới thiệu cho mọi người cùng dùng. Song song với việc giữ chữ tín, anh đã chú trọng xây dựng thương hiệu sản phẩm. Tin vui cuối năm 2016 vừa qua, Cục Sở hữu Trí tuệ, Bộ Khoa học và Công nghệ cấp Giấy chứng nhận đăng ký nhãn hiệu độc quyền cho sản phẩm rèn của anh với thương hiệu “Đức Thắng Km 23”. Với nhãn hiệu được bảo hộ độc quyền giúp anh có thêm động lực tiếp tục gìn giữ và phát huy nghề truyền thống của gia đình.

 

Phóng sự: Lý Thịnh

Tin cùng chuyên mục