Khi sắc chàm đằm thắm của người Dao, hoa văn thổ cẩm rực rỡ và nét bụi bặm từ những chiếc quần jean cũ tình cờ “gặp gỡ”, chúng đã làm nên sức hút đặc biệt cho những chiếc túi handmade của cô giáo Triệu Thị Đào, giáo viên Trường Tiểu học Minh Khai, phường Hà Giang 2. Bằng trái tim nặng lòng với bản sắc, cô giáo trẻ không chỉ thổi hồn đương đại vào di sản, mà còn đang lặng lẽ “gieo mùa xuân” lên từng nếp vải quê hương.
Dưới chân núi Rồng, nơi Cột cờ Lũng Cú (xã Lũng Cú) kiêu hãnh khẳng định chủ quyền dân tộc, có một ngôi làng nhỏ mang tên Lô Lô Chải. Ở đó, người Lô Lô không gọi ông Yasushi Ogura là du khách nước ngoài, họ gọi ông là người thân, là “ân nhân” của làng, người đã dùng cả trái tim và tình yêu văn hóa để đánh thức vẻ đẹp tiềm ẩn của dân tộc, biến ngôi làng vùng biên viễn thành điểm đến du lịch tốt nhất thế giới.
Mỗi độ xuân về, khi cánh đào phai còn vương sương sớm, Cao nguyên đá Đồng Văn lại vang tiếng khèn, tiếng sáo, rộn ràng bước chân người tìm về Chợ Phong Lưu Khâu Vai (xã Khâu Vai). Đây không chỉ là điểm hẹn của tình yêu mà còn là bản hòa ca, nơi men tình quyện cùng hương xuân, thắp sáng di sản văn hóa miền cực Bắc.
Trong mấy năm trở lại đây, ngoài ăn Tết người dân cũng “trọng” chơi Tết. Tận dụng kỳ nghỉ Tết dài ngày, nhiều gia đình, nhóm bạn, những người cùng sở thích lựa chọn loại hình “phượt” Tết vùng cao, bởi chuyến đi đến vùng đất khác lạ cho họ nhiều cảm xúc, nhất là được hiểu thêm cái Tết ở vùng cao.
Trên miền đá xám của Tuyên Quang, mùa xuân đến nhẹ như hơi thở. Giữa muôn trùng núi, tiếng khèn Mông ngân lên hòa cùng sắc hoa đào, hoa mận… tạo thành bản giao hưởng của đất trời.
Việc Tuyên Quang và Hà Giang sáp nhập lấy tên là tỉnh Tuyên Quang đang mở ra nhiều cơ hội lớn cho sự phát triển du lịch. Nhiều trang báo, blog về du lịch trong nước đánh giá xứ Tuyên có tiềm năng trở thành một cực tăng trưởng mới của du lịch vùng Trung du và miền núi phía Bắc.
Với người Tày xã Chiêm Hóa, nén hương dâng lên bàn thờ gia tiên khá đặc biệt. Cần cẩn trọng từ việc chọn những loại lá, vỏ cây quế trên rừng mang về phơi khô, nghiền nhỏ, tuyệt đối không pha trộn tạp chất. Nén hương chinh phục người dùng bằng mùi thơm dịu nhẹ tự nhiên, góp phần giữ gìn nét đẹp trong đời sống tâm linh và làm phong phú thêm những ngành nghề truyền thống của địa phương.
Bước ra khỏi những trang sách tĩnh lặng, Tết cổ truyền hiện diện sinh động trong trường học như một bảo tàng đặc biệt. Ở đó, học sinh không chỉ tiếp cận tri thức về cội nguồn, mà còn trực tiếp trải nghiệm văn hóa dân tộc, rèn kỹ năng sống và nuôi dưỡng mạch chảy truyền thống, để hồn Tết Việt lan tỏa bền bỉ qua từng thế hệ.
Đầu Xuân, rét ngọt, chúng tôi về xã Tân Thanh để cùng chung niềm vui đón năm mới trong những ngôi nhà khang trang vừa hoàn thành. Xuân này, hàng trăm hộ người Dao, Nùng, Cao Lan đang có nhiều niềm vui, phấn khởi. Bên ấm trà nóng, trong cái nắng dịu dưới hiên nhà, chuyện làm ăn, chuyện học hành, chuyện phát triển kinh tế, chuyện giữ rừng, làm giàu... râm ran, tí tách, làm ấm lên những ngày đông.
Sự đồng thuận xã hội không hình thành từ mệnh lệnh hay khẩu hiệu, mà được xác lập trong thực tiễn lãnh đạo ở cơ sở. Khi vai trò, trách nhiệm của cán bộ được thể hiện bằng hiệu quả thực chất, niềm tin của nhân dân được củng cố. Từ niềm tin ấy, sức mạnh đoàn kết được hình thành, tạo nền tảng bền vững cho ổn định và phát triển.
Khi Tết cổ truyền đang gõ cửa từng bản làng vùng cao, chợ phiên Cốc Pài bỗng trở nên rộn ràng và nhiều sắc màu hơn thường lệ. Phiên chợ ngày giáp Tết không chỉ là nơi sắm sửa cho một năm mới đủ đầy, mà còn là không gian văn hóa sống động, nơi bản sắc của đồng bào các dân tộc rẻo cao được gìn giữ, trao truyền và lan tỏa bền bỉ theo thời gian.
Người xưa thường nói “nước chảy đá mòn” nhưng tại những mạch nguồn dưới cánh rừng già thôn Xít Xa, xã Bạch Xa dòng nước lại cần mẫn làm công việc của một người thợ điêu khắc để tạo ra một loại đá rất hữu dụng. Giới thợ rèn thường rỉ tai nhau về những viên cuội xám nằm im lìm dưới dòng suối thuộc địa bàn thôn Xít Xa, vẻ ngoài chẳng chút bóng bẩy nhưng lại góp phần làm sắc ngọt những lưỡi dao của người đi rừng bao đời nay.
Với 101 tuổi đời, 77 năm tuổi Đảng, cụ Ma Trọng Tư, tổ dân phố 7, phường Hà Giang 2 không chỉ là chứng nhân lịch sử, mà còn là ngọn lửa hun đúc lý tưởng cách mạng trong gia đình. Dưới nếp nhà ấy, niềm tin sắt son với Đảng trở thành sợi chỉ đỏ truyền đời, gắn kết ba thế hệ cùng đứng chung dưới lá cờ Đảng, viết nên bản trường ca tự hào về sự tiếp nối của lòng trung kiên và lời thề tận hiến.
Nhịp sống hiện đại đang dần lan tới các bản làng vùng cao, ở tổ dân phố 32 thôn Tha, phường Hà Giang 1 vẫn có một không gian yên bình, nơi văn hóa người Tày được gìn giữ một cách tự nhiên. Từ tình yêu quê hương, chị Lê Thị Ngọc Bích (sinh năm 1990) đã lặng lẽ mở ra không gian trải nghiệm văn hóa dân tộc Tày - nơi những nếp nhà sàn, bếp lửa ấm và sinh hoạt đời thường của bà con trở thành “hồn cốt” của một mô hình bảo tồn văn hóa gắn với sinh kế và giáo dục cộng đồng.