Trong sắc xanh bạt ngàn của núi rừng Tuyên Quang, có những người chiến sĩ kiểm lâm vẫn âm thầm dành trọn cuộc đời để bảo vệ di sản của thiên nhiên. Tại Hạt Kiểm lâm khu vực XIV, nơi quản lý địa bàn các xã Tùng Bá, Ngọc Long, Du Già, Đường Thượng, Minh Sơn - “cuộc chiến” giữ rừng chưa bao giờ ngơi nghỉ. Ở đó, mỗi gốc cây đại thụ không chỉ là tài sản quốc gia, mà còn là máu thịt, là lời thề giữ đất của những người mang sắc phục màu xanh.
Trong làn sương sớm bảng lảng trên những triền núi ở Kiến Thiết, con đường nhỏ dẫn vào các thôn vùng cao dần rộn ràng bước chân người dân. Ở những bản làng xa xôi, nơi đồng bào dân tộc Mông, Dao, Cao Lan sinh sống, những buổi tuyên truyền, vận động vẫn lặng lẽ diễn ra. Không phải trong hội trường lớn, mà dưới mái nhà văn hóa thôn, bên hiên nhà sàn hay giữa những cuộc trò chuyện thân tình. Từ những câu chuyện bình dị của cán bộ cơ sở và người dân, chủ trương của Đảng, chính sách của Nhà nước đang từng bước làm chuyển biến nhận thức, thay đổi nếp nghĩ, cách làm trong cộng đồng.
Ở xã Thanh Thủy, nơi mỗi bản làng, khe núi, thung sâu đều thấm đẫm ký ức về cuộc chiến bảo vệ biên giới phía Bắc, có một nữ cán bộ trẻ năng động, nhiệt huyết vì cộng đồng, biến những khó khăn thành động lực, kiến tạo nên những mô hình sáng tạo, giúp dân thoát nghèo. Chị là Đặng Thị Hương, Phó Chủ tịch Ủy ban MTTQ, Bí thư Đoàn xã Thanh Thủy; là một trong 3 gương mặt trẻ xuất sắc của tỉnh vừa được Trung ương đoàn trao tặng Giải thưởng Lý Tự Trọng năm 2026.
Gắn bó với những đồi trà Shan tuyết cổ thụ hàng trăm năm tuổi nơi Cao nguyên đá, chị Phạm Thị Minh Hải, Nghệ nhân Quốc gia, Phó Giám đốc Công ty TNHH Thành Sơn, phường Hà Giang 1 đã chọn cách yêu trà rất khác. Chị đã chắt lọc hương trà thành những giọt tinh chất nuôi dưỡng làn da, chăm sóc sắc đẹp.
Khi nắng tháng Ba bắt đầu chiếu rọi qua những vạt rừng của người Nùng ở xã Kiến Thiết, chúng tôi ngược ngàn tìm về Khau Làng. Giữa đại ngàn, câu chuyện bà Nông Thị Diu, sinh năm 1953 hiến 2.000 m2 đất để xây trường được bà con truyền tai nhau như một chuyện cổ tích giữa đời thực. Một quyết định dứt khoát, không chút đắn đo hiến đất chỉ với một tâm nguyện đau đáu: “Cái chữ nó về, cái khổ nó sẽ đi”.
Mỗi bệnh nhân qua cơn nguy kịch là thêm một lần Bác sỹ CKI Nông Mạnh Hùng (trong ảnh), Khoa Hồi sức cấp cứu, Bệnh viện Đa khoa khu vực Bắc Mê tin rằng quyết định năm nào của mình là đúng. Giữa bộn bề thiếu thốn, giữa những ca trực trắng đêm và áp lực sinh tử, điều giữ anh lại, gắn bó với miền đất này là ánh mắt biết ơn, là cái nắm tay run run của những người bệnh vừa được kéo về từ lằn ranh sống chết.
Khi sắc chàm đằm thắm của người Dao, hoa văn thổ cẩm rực rỡ và nét bụi bặm từ những chiếc quần jean cũ tình cờ “gặp gỡ”, chúng đã làm nên sức hút đặc biệt cho những chiếc túi handmade của cô giáo Triệu Thị Đào, giáo viên Trường Tiểu học Minh Khai, phường Hà Giang 2. Bằng trái tim nặng lòng với bản sắc, cô giáo trẻ không chỉ thổi hồn đương đại vào di sản, mà còn đang lặng lẽ “gieo mùa xuân” lên từng nếp vải quê hương.
Dưới chân núi Rồng, nơi Cột cờ Lũng Cú (xã Lũng Cú) kiêu hãnh khẳng định chủ quyền dân tộc, có một ngôi làng nhỏ mang tên Lô Lô Chải. Ở đó, người Lô Lô không gọi ông Yasushi Ogura là du khách nước ngoài, họ gọi ông là người thân, là “ân nhân” của làng, người đã dùng cả trái tim và tình yêu văn hóa để đánh thức vẻ đẹp tiềm ẩn của dân tộc, biến ngôi làng vùng biên viễn thành điểm đến du lịch tốt nhất thế giới.
Mỗi độ xuân về, khi cánh đào phai còn vương sương sớm, Cao nguyên đá Đồng Văn lại vang tiếng khèn, tiếng sáo, rộn ràng bước chân người tìm về Chợ Phong Lưu Khâu Vai (xã Khâu Vai). Đây không chỉ là điểm hẹn của tình yêu mà còn là bản hòa ca, nơi men tình quyện cùng hương xuân, thắp sáng di sản văn hóa miền cực Bắc.
Trong mấy năm trở lại đây, ngoài ăn Tết người dân cũng “trọng” chơi Tết. Tận dụng kỳ nghỉ Tết dài ngày, nhiều gia đình, nhóm bạn, những người cùng sở thích lựa chọn loại hình “phượt” Tết vùng cao, bởi chuyến đi đến vùng đất khác lạ cho họ nhiều cảm xúc, nhất là được hiểu thêm cái Tết ở vùng cao.
Trên miền đá xám của Tuyên Quang, mùa xuân đến nhẹ như hơi thở. Giữa muôn trùng núi, tiếng khèn Mông ngân lên hòa cùng sắc hoa đào, hoa mận… tạo thành bản giao hưởng của đất trời.
Việc Tuyên Quang và Hà Giang sáp nhập lấy tên là tỉnh Tuyên Quang đang mở ra nhiều cơ hội lớn cho sự phát triển du lịch. Nhiều trang báo, blog về du lịch trong nước đánh giá xứ Tuyên có tiềm năng trở thành một cực tăng trưởng mới của du lịch vùng Trung du và miền núi phía Bắc.
Với người Tày xã Chiêm Hóa, nén hương dâng lên bàn thờ gia tiên khá đặc biệt. Cần cẩn trọng từ việc chọn những loại lá, vỏ cây quế trên rừng mang về phơi khô, nghiền nhỏ, tuyệt đối không pha trộn tạp chất. Nén hương chinh phục người dùng bằng mùi thơm dịu nhẹ tự nhiên, góp phần giữ gìn nét đẹp trong đời sống tâm linh và làm phong phú thêm những ngành nghề truyền thống của địa phương.
Bước ra khỏi những trang sách tĩnh lặng, Tết cổ truyền hiện diện sinh động trong trường học như một bảo tàng đặc biệt. Ở đó, học sinh không chỉ tiếp cận tri thức về cội nguồn, mà còn trực tiếp trải nghiệm văn hóa dân tộc, rèn kỹ năng sống và nuôi dưỡng mạch chảy truyền thống, để hồn Tết Việt lan tỏa bền bỉ qua từng thế hệ.
Đầu Xuân, rét ngọt, chúng tôi về xã Tân Thanh để cùng chung niềm vui đón năm mới trong những ngôi nhà khang trang vừa hoàn thành. Xuân này, hàng trăm hộ người Dao, Nùng, Cao Lan đang có nhiều niềm vui, phấn khởi. Bên ấm trà nóng, trong cái nắng dịu dưới hiên nhà, chuyện làm ăn, chuyện học hành, chuyện phát triển kinh tế, chuyện giữ rừng, làm giàu... râm ran, tí tách, làm ấm lên những ngày đông.