Trong ngôi nhà sàn nhỏ ở Tổ dân phố 8, ông Âu Văn Cương, 73 tuổi, chủ nhiệm CLB giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc Cao Lan, phường Bình Thuận, tỉnh Tuyên Quang vẫn miệt mài, tỉ mỉ ghi chép từng lời bài hát Sình ca vào cuốn sổ nhỏ. Ông bảo: “Mấy chục cuốn sổ tay này là tài sản quý nhất đối với tôi. Say mê điệu hát Sình ca từ lâu, nên tôi sưu tầm, ghi chép, dịch từ chữ Hán ra chữ Quốc ngữ để phổ biến cho mọi người dễ học”.
Lễ hội là nơi hội tụ và lan tỏa những giá trị văn hóa của mỗi vùng đất, đồng thời là “điểm chạm” để du khách cảm nhận về con người, bản sắc và hình ảnh địa phương. Vì vậy, xây dựng văn minh lễ hội không chỉ là giữ gìn trật tự, cảnh quan hay ứng xử đẹp, mà còn là góp phần tạo dựng thương hiệu. Thương hiệu ấy được làm nên từ trách nhiệm của chính quyền, ý thức của người dân, sự đồng hành của doanh nghiệp và thái độ văn minh của mỗi du khách. Báo Tuyên Quang cuối tuần trân trọng giới thiệu chùm ý kiến xung quanh vấn đề này.
Giữa điệp trùng núi non, thôn Khuôn Trú, xã Yên Nguyên hiện ra như một lòng chảo xanh mát, được bao bọc bởi địa hình hiểm trở, kín đáo nhưng cũng đầy hiền hòa của thiên nhiên Việt Bắc. Nơi đây từng là trụ sở của Bộ Quốc gia Giáo dục (tiền thân của Bộ Giáo dục và Đào tạo ngày nay) trong giai đoạn kháng chiến chống thực dân Pháp từ năm 1951 đến 1954. Tại mảnh đất này, những nền móng đầu tiên của giáo dục cách mạng Việt Nam đã được gieo mầm và trưởng thành qua những năm tháng gian khổ.
Chuẩn bị bước vào mùa Lễ hội Thành Tuyên 2026, tỉnh Tuyên Quang tiếp tục khẳng định vị thế "Lễ hội Trung thu lớn nhất Việt Nam" bằng chuỗi hoạt động văn hóa, thể thao và du lịch phong phú. Với định hướng hài hòa giữa phát triển kinh tế du lịch và giữ gìn bản sắc văn hóa truyền thống, lễ hội năm nay ghi dấu ấn mạnh mẽ nhờ quy mô tổ chức bài bản cùng hàng loạt quy định chuẩn hóa, chặt chẽ.
Khi ánh nắng chiều buông xuống trên những nếp nhà sàn của đồng bào Tày ở tổ dân phố 14 - thôn Lúp, phường Hà Giang 1, không gian lại vang lên âm thanh đàn Tính vút cao, đó là cõi riêng của Nghệ nhân Ưu tú Nguyễn Văn Chự, người hơn nửa thế kỷ qua lặng lẽ gom nhặt từng câu hát Then cổ và tiếng đàn Tính, giữ cho ngọn lửa di sản Then của người Tày luôn rực cháy giữa dòng chảy hối hả của cuộc sống hiện đại.
Trong tiếng trống, tiếng chiêng ngân vang giữa núi rừng, những người La Chí từ các thôn bản lại tìm về bên nhau, thành kính dâng lễ tưởng nhớ tổ tiên, cầu mong mưa thuận, gió hòa, mùa màng tốt tươi, gia đình bình an. Trải qua nhiều thế hệ, Tết Khu Cù Tê vẫn hiện diện bền bỉ trong đời sống cộng đồng, trở thành sợi dây gắn kết dòng họ, làng bản và là không gian trao truyền những giá trị văn hóa riêng có của người La Chí ở xã biên giới Xín Mần, tỉnh Tuyên Quang.
Giữa ngàn xanh trùng điệp của xã Trung Sơn, thôn Làng Chạp tựa như một trang sử vàng sống động, nối liền quá khứ với hiện tại. Nơi từng chở che Bác Hồ cùng các bậc tiền bối cách mạng, nay bừng lên sức sống mới, để Làng Chạp tự tin viết tiếp bản hùng ca trên hành trình đổi mới.
Tháng Tám, Tân Trào lại đón những đoàn người từ mọi miền đất nước về nguồn. Dưới mái đình, bên cây đa lịch sử, giữa màu xanh của núi rừng Việt Bắc, những câu chuyện của 81 năm trước được nhắc lại trong niềm xúc động và tự hào.
Bước chân đến đầu con đường bê tông dẫn vào xóm Ao Rừm, thôn Tân Lập, xã Tân Trào, đã nghe âm vang lời Then cùng tiếng đàn Tính dìu dặt. Những thanh âm trong trẻo đánh thức một ngày mới, khiến không gian Tân Lập mỗi sớm mai thêm rộn ràng, tươi vui. Đó là tiếng hát, tiếng đàn từ lớp học Then, đàn Tính của chị Triệu Thị Lam Hạnh, nơi giai điệu truyền thống đang được gieo vào tâm hồn những đứa trẻ bằng tình yêu và sự kiên trì.
Sôi nổi, nhiệt huyết và tận tâm với nghề, anh Nguyễn Đình Kỷ, giáo viên, Tổng phụ trách Đội trường Tiểu học Y Bằng, phường Mỹ Lâm, tỉnh Tuyên Quang đã phối hợp với một số giáo viên của trường đưa không gian văn hóa dân tộc vào trường học thông qua những tiết học ngoại khóa, sinh hoạt câu lạc bộ bổ ích và ý nghĩa. Qua đó, giúp học sinh hiểu hơn về các trò chơi dân gian, nét đẹp văn hóa truyền thống... và cùng nhau giữ gìn, phát huy bản sắc văn hóa các dân tộc từ trong trường học.
Trong tiếng trống, tiếng thanh la khi khoan nhặt, lúc dồn dập, những bức tranh thờ nhiều màu sắc mở ra một thế giới tâm linh đặc biệt. Người thầy chậm rãi đọc lời cúng cổ, kể lại nguồn gốc tổ tiên, hành trình tìm đất lập làng và ước vọng về cuộc sống yên vui, no đủ. Với đồng bào Sán Dìu ở xã Sơn Thủy, Lễ Đại Phan là cuộc hội lớn của đời sống tâm linh, nơi những giá trị đã đi qua nhiều thế hệ được đánh thức bằng nghi lễ, âm nhạc, vũ điệu và lời ca Soọng cô.
Ở vùng đất Mỹ Lâm, nơi những nếp nhà sàn nghiêng mình bên chân núi, có một dòng chảy văn hóa thầm lặng nuôi dưỡng tâm hồn người Cao Lan hàng thế kỷ qua. Đó là câu chuyện về đình Giếng Tanh linh thiêng, “trái tim” tín ngưỡng, nơi lưu giữ “linh khí” và nhịp đập tâm hồn của cả cộng đồng. Nơi ấy có giếng cổ xuất hiện từ năm 1706, xuyên qua bao biến thiên của thời gian vẫn dâng đời làn nước trong thuần khiết, chưa bao giờ vơi cạn.
Sáng sớm, màn sương mỏng manh vẫn còn giăng mắc, quấn quýt trên những tán cây cổ thụ dọc bờ sông Lô. Thong dong đi dạo, ngắm nhìn nhịp sống hiện đại của xứ Tuyên hôm nay, với những người gốc Tuyên Quang - đặc biệt là quanh khu vực phường Minh Xuân, ký ức về bến phà Nông Tiến luôn là một bầu trời hoài niệm. Bầu trời ấy không nằm trong sách vở, mà hiện lên vô cùng sống động qua những lời kể rầm rì của lớp người xưa cũ.
Văn hóa là cội nguồn tạo nên bản sắc, còn du lịch là cầu nối đưa giá trị lan tỏa. Tại xã Mậu Duệ, nơi hội tụ kho tàng văn hóa của 15 dân tộc, cùng cảnh quan thiên nhiên nguyên sơ, quá trình gìn giữ di sản cộng đồng đang từng bước đưa văn hóa thành nguồn lực quan trọng, tạo động lực cho phát triển du lịch bền vững.
Ngày 6/6 âm lịch hằng năm, đồng bào dân tộc Pu Péo ở thôn Chúng Chải, xã Phố Bảng lại cùng nhau tổ chức Lễ cúng thần rừng. Giữa vùng cao nguyên đá khắc nghiệt, khu rừng phía sau làng được gìn giữ như một phần thiêng liêng trong đời sống cộng đồng. Qua nhiều thế hệ, lễ cúng không chỉ gửi gắm ước vọng về mưa thuận, gió hòa, mùa màng tốt tươi mà còn nhắc mỗi người về bổn phận bảo vệ rừng, nguồn nước và không gian sinh tồn của bản làng.