Nằm giữa lòng bản Tày cổ với lịch sử định cư hơn 800 năm, giếng cổ ở thôn Tha, phường Hà Giang 1 không chỉ là mạch nước nguồn sinh hoạt chưa bao giờ vơi cạn, mà còn là nơi giữ gìn mạch sống, lưu giữ văn hóa cộng đồng, nuôi dưỡng ký ức và khát vọng mới của bản làng người Tày.
Khói chiều bảng lảng trên những tán rừng keo của xã Bình Ca, tiếng còi xe chở lâm sản hối hả qua cầu mới. Con đập 18 từng cuốn trôi xe cộ, cô lập hàng trăm hộ dân Đồng Cận mỗi mùa lũ, giờ đã lùi vào dĩ vãng. Một nhịp cầu kiên cố xây lên, mang theo khát vọng thông thương, no ấm của người dân.
Trở lại thôn Bản Tụm, xã Tân Mỹ, trong căn nhà giản dị nằm nép mình nơi ngõ nhỏ, vợ chồng cựu chiến binh Quan Văn Nhài và Nguyễn Thị Kìm vẫn giữ nếp sống mộc mạc, chân tình như thuở nào. Trên bức tường nhỏ, những tấm huân, huy chương được treo ngay ngắn, gợi nhắc về một thời hoa lửa. Ít ai biết rằng, người đàn ông dáng người nhỏ bé, hiền lành ấy từng là mạch sống thầm lặng nơi chiến trường Thành cổ Quảng Trị…
Nằm ở độ cao trung bình 1.600 m so với mực nước biển, xã Đồng Văn sở hữu món quà vô giá của tạo hóa, mê hoặc du khách khi nằm trong vùng “lõi” của Công viên địa chất toàn cầu UNESCO Cao nguyên đá Đồng Văn với cảnh sắc thiên nhiên hùng vĩ, giá trị địa chất độc đáo và kho tàng lịch sử - văn hóa sống động của đồng bào 19 dân tộc. Nhằm đánh thức mạnh mẽ tiềm năng ấy, Đồng Văn đã phê duyệt Đề án phát triển du lịch với mục tiêu trở thành xã trọng điểm du lịch của tỉnh.
Vượt qua những con dốc đá hộc hiểm trở vào thôn Nặm Tà, xã Lao Chải, chúng tôi mới thấu hiểu hết ý chí kiên cường của người dân nơi đây. Dẫu đường độc đạo trắc trở vẫn là “nút thắt” lớn cho giao thương, nhưng bằng sự cần mẫn và tư duy nhạy bén, người dân Nặm Tà đã tìm ra hướng đi vững chắc để vươn lên làm giàu.
Vừa qua, Giải chạy “Cung đường chân mây” đã biến đỉnh Chiêu Lầu Thi hoang sơ thành một sàn đấu đầy cảm xúc. 350 vận động viên xuyên mây, vượt dốc không chỉ để thử thách giới hạn bản thân, mà còn cùng người dân Hồ Thầu kích cầu, đánh thức tiềm năng du lịch của đại ngàn hùng vĩ này.
Giữa màu xanh của những đồi thông và núi đá nơi cực Bắc, xã Bạch Đích hôm nay khoác lên mình một diện mạo mới. Những con đường bê tông nối dài qua bản làng, cánh đồng rộn tiếng máy làm đất, những phiên chợ vùng biên tấp nập người mua bán và những mái nhà kiên cố mọc lên giữa triền núi. Bạch Đích đang viết tiếp câu chuyện đổi thay bằng ý chí vươn lên của người dân, sự đồng hành của chính quyền và những chính sách hướng về vùng biên.
Hoàng Lì Pả hôm nay đã phủ màu xanh của núi rừng, nhưng sâu trong lòng đất vẫn còn những người lính nằm lại. Hành trình tìm đồng đội đang được thế hệ cán bộ, chiến sĩ bền bỉ tiếp nối bằng trách nhiệm, nghĩa tình và lòng biết ơn.
Từ bếp lửa mộc mạc nơi biên viễn, đôi vợ chồng trẻ Nguyễn Đình Cường và Là Thị Lanh, thôn Phố Bảng, xã Phố Bảng lặng lẽ theo nghề, nâng tầm món bánh đá dân dã thành sản phẩm OCOP 3 sao.
Ở vùng cao Bắc Mê, từng có thời điểm những vạt đồi cằn cỗi bạc màu vì sương giá hay những mùa ngô thưa thớt bám vào hốc đá như phụ lại sự chịu khó, tần tảo của bà con các dân tộc nơi miền biên ải. Nhưng chuyến trở lại lần này mang một cảm giác rất khác. Ngay từ lối rẽ vào thôn Lùng Éo, thôn đầu tiên trồng hồi, mùi hương nồng đượm, ấm áp đặc trưng của loại cây này đã quyện đặc trong sương sớm, báo hiệu một cuộc chuyển mình lặng thầm nhưng mạnh mẽ.
Nổi bật lên giữa khu vực đồi núi ở xã Tân Thanh là một trang trại với những trái dưa vàng óng ả khoe sắc trước nắng hè. Chủ nhân của khu vườn đẹp không ai khác, đó chính là anh Nguyễn Việt Lâm, người đã từng bỏ dở công việc “nghìn đô” tại doanh nghiệp nước ngoài để trở về khởi nghiệp, thực hiện ước mơ làm giàu trên chính mảnh đất quê hương.
“Ta dại, ta tìm nơi vắng vẻ/Người khôn, người đến chốn lao xao...”. Có lẽ, mượn câu thơ mộc mạc của bậc tiền nhân năm xưa là cách dung dị nhất để nói về ngã rẽ cuộc đời của chị Lê Thị Hà. Đang sống và làm việc giữa chốn “lao xao” náo nhiệt của Thủ đô Hà Nội, nữ luật sư ấy đã quyết định chọn cho mình một con đường “ngược ngàn”. Tạm gác lại những bộ hồ sơ pháp lý dày cộp, mang theo trái tim trót nặng lòng với mây ngàn gió núi, chị tìm về xã Hồng Thái. Từ khao khát về một khoảng lặng bình yên, người phụ nữ ấy đã gieo xuống mảnh đất này những nếp nhà bềnh bồng mây trắng mang tên: Homestay Lê và Farmstay Lê.
Mỗi sớm mai ở Lùng Tám, khi những dãy núi đá còn bảng lảng trong sương, bà Vàng Thị Mai đã ngồi bên những sợi lanh quen thuộc, tỉ mẩn hoàn thiện tấm thổ cẩm. Hơn nửa đời người gắn bó với khung cửi, người phụ nữ dân tộc Mông ấy đã đưa sản phẩm lanh của bản làng vươn ra thế giới. Bà được nhiều người gọi bằng cái tên trìu mến - “Quý bà” vải lanh.
Nằm bình yên giữa đại ngàn của xã biên giới Lao Chải, thôn Bản Phùng hôm nay đang khoác lên mình tấm áo mới. Sự thay đổi ấy không đến từ những phép màu, mà bắt nguồn từ luồng sinh khí mới khi các đảng viên nơi đây “bám hằng ngày, chỉ hằng giờ”, đồng hành cùng đồng bào Mông từng bước đẩy lùi gian khó, bài trừ hủ tục.
Trên hành trình “Hà Giang Loop”, Thuận Hòa hiện ra như một điểm đến đầy mê hoặc. Nơi có mặt hồ thủy điện xanh biếc ôm lấy núi non trùng điệp, có hang động kỳ bí ẩn chứa những tuyệt tác của tạo hóa, có hương cốm mới thơm nồng trong nếp nhà người Tày và những câu chuyện khởi nghiệp đầy khát vọng của người dân vùng cao. Thuận Hòa từ một “viên ngọc thô” của du lịch đang từng ngày được đánh thức bởi tư duy và cách làm mới.