Lần đầu tiên trong lịch sử giáo dục Việt Nam, một mã ngành đào tạo Sư phạm tiếng Mông bậc Đại học được Bộ Giáo dục và Đào tạo chính thức cấp phép cho Phân hiệu Đại học Thái Nguyên tại Hà Giang tuyển sinh. Sự kiện này mở ra một trang mới, thắp lên hy vọng về một đội ngũ giáo viên am hiểu ngôn ngữ, tường tận văn hóa của đồng bào dân tộc Mông và sẵn sàng trở thành cầu nối tri thức cho bản làng vùng cao.
Trên những triền đất vùng cao, nơi dược liệu mọc tự nhiên từ lâu đời, một hướng đi mới đang dần hình thành. Từ trăn trở làm sao để nông sản quê hương không phụ thuộc vào thị trường bấp bênh, chị Nguyễn Thị Hồng Liễu, xã Vị Xuyên từng bước xây dựng vùng nguyên liệu, kết nối sản xuất với tiêu thụ, mở lối cho dược liệu bản địa vươn xa.
Vừa qua nữ Giám đốc Hợp tác xã trẻ tuổi tại thôn Phiêng Luông, xã Bình An trúng cử đại biểu HĐND xã nhiệm kỳ 2026 - 2031 với tỷ lệ tín nhiệm 99% đã viết nên một câu chuyện truyền cảm hứng mạnh mẽ về thế hệ thanh niên dám nghĩ, dám làm, dám gánh vác trách nhiệm với quê hương.
Con đường đến trường xa tít của nhiều em nhỏ có hoàn cảnh khó khăn nơi miền biên viễn Tuyên Quang giờ đây bớt nhọc nhằn, bởi các em được chăm sóc, dạy dỗ trong vòng tay yêu thương của những người “cha” mang quân hàm xanh. Đồn biên phòng trở thành ngôi nhà chung, mái ấm chở che, nuôi dưỡng và gieo mầm xanh cho những giấc mơ con trẻ.
Giữa nhịp sống hiện đại, có những giá trị văn hóa vẫn âm thầm, bền bỉ như mạch nguồn vun đắp hồn cốt dân tộc. Ở xã Xuân Giang, nghề làm nón lá hai mê qua đôi bàn tay khéo léo của người phụ nữ Tày đã trở thành một tác phẩm nghệ thuật độc đáo, tinh xảo, kết tinh từ sự tỉ mỉ, kiên nhẫn và niềm tự hào truyền thống dân tộc, trở thành di sản văn hóa phi vật thể cấp quốc gia.
Những ngày đầu tháng 2 âm lịch, xã Phù Lưu rộn rã hơn thường nhật. Nài ngựa từ khắp các tỉnh phía Bắc tề tựu, vừa chuyện trò, trao đổi, vừa vuốt ve những chú ngựa chiến bóng mượt, chắc khỏe. Trong không gian nồng mùi cỏ tươi và bụi đỏ, những nài ngựa dắt ngựa bằng một tay, tay kia vỗ vỗ vào mông ngựa như một lời nhắn gửi yêu thương đến người bạn đồng hành đặc biệt.
Tận dụng lợi thế nguồn nước lạnh và khí hậu mát mẻ, xã Cao Bồ đang từng bước phát triển nghề nuôi cá Tầm, mở ra hướng sinh kế mới, góp phần nâng cao thu nhập cho người dân. Từ những mô hình nhỏ lẻ ban đầu, đến nay cá Tầm đang dần trở thành một trong những sản phẩm kinh tế có giá trị của địa phương, tạo động lực thúc đẩy chuyển dịch cơ cấu sản xuất nông nghiệp.
Giữa điệp trùng núi đá tai mèo, thôn biên giới Lao Xa (xã Sà Phìn) hiện lên như một nốt trầm xao xuyến, bền bỉ neo giữ hồn cốt người Mông. Ở đó, mỗi nếp nhà trình tường cổ kính không chỉ là mái ấm an cư, mà còn mở lối cho du lịch phát triển và hóa thân thành những “cột mốc sống” - lặng lẽ nhưng vững vàng nơi phên giậu thiêng liêng của Tổ quốc.
Từ những giờ học tưởng chừng bình dị trên lớp đến sân chơi trí tuệ quốc gia, dấu ấn của Thạc sĩ, Nhà giáo Ưu tú Dương Thị Thu Hà (Trường THPT Chuyên Tuyên Quang) luôn hiện diện một cách lặng lẽ mà rực rỡ phía sau thành công của học trò. Bằng sự kiên trì, tình yêu nghề và phương pháp sư phạm khoa học, cô đã trở thành “kiến trúc sư” thiết kế lộ trình bồi dưỡng bài bản, chắt lọc và đánh thức tiềm năng, giúp học trò yêu môn Sinh học tự tin tỏa sáng, góp phần làm dày thêm bảng vàng thành tích của giáo dục xứ Tuyên.
“Cáy nhay pẹ - ên cháy pi - an chạ” (Con gà mẹ trắng dẫn một đàn con đen). Câu đố dân gian ví von ngòi bút lông và những nét mực tàu ấy từ lâu đã trở nên quen thuộc với người Dao xứ Tuyên. Theo quan niệm của đồng bào, mùa Xuân là mùa khởi đầu của những điều mới mẻ, khai sáng những điều tốt lành. Bởi thế, trong tiết trời tháng Giêng, tháng Hai âm lịch hằng năm là thời điểm thiêng liêng để các thầy Tào, già làng khai bút, dạy người trẻ học chữ Nôm Dao hướng về cội nguồn.
Khát vọng an cư và ý chí vươn lên của đồng bào Nùng ở bản Ngòi Trườn, xã Minh Thanh đã biến vùng đất "thâm sơn cùng cốc" năm nào thành một rẻo cao trù phú. Giờ đây, khi điện lưới về bản, con đường bê tông uốn lượn tới tận cửa nhà, cuộc sống của người dân đang ngày một ấm no, hạnh phúc.
Trong sắc xanh bạt ngàn của núi rừng Tuyên Quang, có những người chiến sĩ kiểm lâm vẫn âm thầm dành trọn cuộc đời để bảo vệ di sản của thiên nhiên. Tại Hạt Kiểm lâm khu vực XIV, nơi quản lý địa bàn các xã Tùng Bá, Ngọc Long, Du Già, Đường Thượng, Minh Sơn - “cuộc chiến” giữ rừng chưa bao giờ ngơi nghỉ. Ở đó, mỗi gốc cây đại thụ không chỉ là tài sản quốc gia, mà còn là máu thịt, là lời thề giữ đất của những người mang sắc phục màu xanh.
Trong làn sương sớm bảng lảng trên những triền núi ở Kiến Thiết, con đường nhỏ dẫn vào các thôn vùng cao dần rộn ràng bước chân người dân. Ở những bản làng xa xôi, nơi đồng bào dân tộc Mông, Dao, Cao Lan sinh sống, những buổi tuyên truyền, vận động vẫn lặng lẽ diễn ra. Không phải trong hội trường lớn, mà dưới mái nhà văn hóa thôn, bên hiên nhà sàn hay giữa những cuộc trò chuyện thân tình. Từ những câu chuyện bình dị của cán bộ cơ sở và người dân, chủ trương của Đảng, chính sách của Nhà nước đang từng bước làm chuyển biến nhận thức, thay đổi nếp nghĩ, cách làm trong cộng đồng.
Ở xã Thanh Thủy, nơi mỗi bản làng, khe núi, thung sâu đều thấm đẫm ký ức về cuộc chiến bảo vệ biên giới phía Bắc, có một nữ cán bộ trẻ năng động, nhiệt huyết vì cộng đồng, biến những khó khăn thành động lực, kiến tạo nên những mô hình sáng tạo, giúp dân thoát nghèo. Chị là Đặng Thị Hương, Phó Chủ tịch Ủy ban MTTQ, Bí thư Đoàn xã Thanh Thủy; là một trong 3 gương mặt trẻ xuất sắc của tỉnh vừa được Trung ương đoàn trao tặng Giải thưởng Lý Tự Trọng năm 2026.
Gắn bó với những đồi trà Shan tuyết cổ thụ hàng trăm năm tuổi nơi Cao nguyên đá, chị Phạm Thị Minh Hải, Nghệ nhân Quốc gia, Phó Giám đốc Công ty TNHH Thành Sơn, phường Hà Giang 1 đã chọn cách yêu trà rất khác. Chị đã chắt lọc hương trà thành những giọt tinh chất nuôi dưỡng làn da, chăm sóc sắc đẹp.