![]() |
| Về đội bóng bí ẩn nhất thế giới tại Asian Cup nữ 2026. |
Câu chuyện bắt đầu từ năm 1986, tại hội nghị FIFA ở Mexico. Khi đại biểu Na Uy, Ellen Wille kêu gọi thành lập World Cup nữ, đại biểu Triều Tiên bất ngờ ủng hộ. Trở về Bình Nhưỡng, họ lập kế hoạch: sử dụng bóng đá nữ để khẳng định sức mạnh toàn cầu giữa lúc bị cô lập chính trị. Dưới thời lãnh đạo Kim Jong-il – một fan bóng đá – chính phủ đầu tư mạnh mẽ: tích hợp bóng đá vào chương trình trường học, thành lập đội nữ trong quân đội với chế độ tập luyện toàn thời gian, xây dựng hệ thống phát hiện tài năng trẻ, và xây dựng cơ sở vật chất mới. Bóng đá trở thành một trong số ít lĩnh vực Triều Tiên có thể cạnh tranh và thắng lợi quốc tế, lan tỏa thông điệp dân tộc chủ nghĩa.
Đội tuyển nữ Triều Tiên ra mắt quốc tế năm 1989, chỉ hai năm trước khi Trung Quốc tổ chức World Cup nữ đầu tiên năm 1991. Noi gương Trung Quốc, Triều Tiên coi bóng đá nữ là công cụ địa chính trị, giúp mở rộng ảnh hưởng khi các kênh truyền thống bị hạn chế. Jung Woo Lee, giảng viên cao cấp về chính sách thể thao tại Đại học Edinburgh, nhận xét: "Do cô lập chính trị, bóng đá nữ là một trong số ít lĩnh vực Triều Tiên có thể thể hiện sự xuất sắc trước khán giả quốc tế”.
![]() |
| U20 Triều Tiên vô địch World Cup trẻ. |
Đầu tư ban đầu nhanh chóng mang lại quả ngọt. Từ giữa những năm 1990 đến 2010, Triều Tiên thống trị châu Á, thắng ba Asian Cup từ 2001-2008, cùng nhiều cúp nhỏ khác. Sân nhà 1-5 (sức chứa 150.000) thường chật kín khán giả – con số khổng lồ so với thời kỳ bóng đá nữ toàn cầu còn non trẻ. Nhà nước sản xuất tem, áp phích và series truyền hình về nữ cầu thủ để truyền cảm hứng. Đổi lại thành công, cầu thủ nhận căn hộ, cơ hội đi đây đi đó và hộ khẩu tại Bình Nhưỡng.
Kết quả: đội tuyển nữ cấp cao biến mất khỏi bản đồ quốc tế hơn thập kỷ, dù kỳ lạ thay, vẫn giữ hạng top 10 FIFA. Các lệnh trừng phạt kinh tế khiến cầu thủ khó ký hợp đồng nước ngoài. Nhưng kế hoạch dài hạn vẫn tiếp diễn. Trường Bóng đá Quốc tế Bình Nhưỡng mở năm 2013 đã sản sinh thế hệ mới, dẫn đến thành công ở cấp trẻ: Trong 2 năm gần nhất, Triều Tiên vô địch U17 và U20 World Cup, cùng Asian Cup trẻ. Triều Tiên hiện là quốc gia thành công nhất ở các giải trẻ (14 danh hiệu, bao gồm 4 trong hai năm qua).
![]() |
| Người dân đón chào U17 Triều Tiên sau khi vô địch World Cup 2024. |
Tại Asian Cup 2026, Triều Tiên ở bảng B với Uzbekistan, Bangladesh và Trung Quốc. Có thể chưa kịp thấy các sao tuổi teen như Yu Jong-hyang, Choe Il-son, Jon Il-chong hay Chae Un-gyong tỏa sáng, nhưng giải đấu sẽ là cái nhìn rõ nét nhất về sự hồi sinh của "siêu cường cũ" này. Họ từng thua Australia ở chung kết 2010 – trận đấu cuối cùng trước khi biến mất. Giờ đây, với thế hệ trẻ tài năng, Triều Tiên hy vọng trở lại đỉnh cao châu Á.
Sự trở lại của Triều Tiên không chỉ về bóng đá, mà còn phản ánh chiến lược chính trị. Trong bối cảnh cô lập, thành công thể thao là cách duy nhất để lan tỏa hình ảnh. Asian Cup tại Australia – khởi tranh cuối tuần này ở Perth – sẽ là sân khấu để Triều Tiên tái khẳng định. Dù vậy, thách thức lớn: cạnh tranh từ các cường quốc như Nhật Bản, Australia, Trung Quốc. Liệu thế hệ mới có tiếp nối di sản? Câu trả lời sẽ đến trên sân cỏ.













Ý kiến bạn đọc