Trong nhịp thở mùa thu
Trong ký ức dân tộc, mùa thu không chỉ gợi hương cốm mới, sắc nắng vàng và gió heo may dìu dịu, mà còn khắc ghi khoảnh khắc lịch sử cách đây tám mươi năm, khi cả một dân tộc bước vào kỷ nguyên độc lập, tự do. Từ mùa thu ấy, đất nước đã đi qua bao đổi thay để hôm nay, trong nhịp sống rộn rã, chúng ta lại được sống trọn vẹn trong hạnh phúc và tự hào.
![]() |
Minh họa: Xuân Đức |
Mùa thu luôn mang đến những rung cảm đặc biệt. Trong hương cốm ngan ngát đầu phố, trong làn gió heo may khẽ lay hàng cây, trong sắc nắng vàng trải nhẹ trên mái ngói xưa… ta như nghe lời thì thầm của đất trời. Nhưng giữa muôn mùa thu, có một mùa thu in đậm trong tâm khảm dân tộc - mùa thu cách đây tám mươi năm, khi Chủ tịch Hồ Chí Minh đọc Tuyên ngôn độc lập, khai sinh ra nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa.
Ngày 2/9/1945, tại Quảng trường Ba Đình lịch sử, tiếng nói của Người vang lên dõng dạc, như ngọn gió thu cuốn phăng xiềng xích nô lệ, mở ra kỷ nguyên độc lập, tự do. Bản Tuyên ngôn không chỉ khai sinh một nhà nước mới, mà còn khẳng định hùng hồn trước toàn thế giới: dân tộc Việt Nam đã tự đứng lên làm chủ vận mệnh của mình. Khoảnh khắc ấy, đất trời mùa thu như cũng ngưng đọng, để lịch sử sang trang.
Tám mươi năm đã trôi qua, mùa thu độc lập vẫn trở về, lặng lẽ mà thiêng liêng. Đất nước đã đi qua chiến tranh, vượt lên gian khó, dựng xây cuộc sống mới. Từ một quốc gia nghèo nàn, Việt Nam hôm nay đã vươn mình mạnh mẽ, hội nhập sâu rộng, trở thành điểm đến của bạn bè quốc tế. Những cây cầu bắc qua sông, những đô thị sáng đèn, những cánh đồng trĩu hạt… đều là minh chứng cho ý chí kiên cường và khát vọng vươn lên không ngừng.
Nếu mùa thu năm 1945 là khởi đầu của độc lập, thì mùa thu hôm nay là mùa thu của phát triển và hội nhập. Thành tựu trong kinh tế, giáo dục, khoa học, văn hóa… là kết quả của biết bao thế hệ đã hy sinh, cống hiến. Tổ quốc hôm nay mang một dáng hình trẻ trung, vững chãi và tràn đầy sức sống. Càng nhìn lại tám thập kỷ qua, ta càng thấm thía giá trị thiêng liêng của độc lập - thành quả được đánh đổi bằng máu xương, bằng niềm tin son sắt của cha ông.
Trong lòng mỗi người Việt, mùa thu độc lập là mùa thu của tự hào. Với thế hệ trẻ hôm nay, đó còn là niềm hân hoan được lớn lên trong hòa bình, được học tập, sáng tạo, tự tin bước vào thế giới rộng lớn. Trên những con đường rợp bóng cây mùa thu, trong tiếng trống trường rộn rã, ta thấy mỗi nhịp sống hôm nay đều ngân vang giai điệu tự do.
Lời Tuyên ngôn năm xưa vẫn vang vọng, nhắc nhở chúng ta trách nhiệm gìn giữ và bồi đắp nền độc lập. Bởi độc lập không phải là món quà bất biến, mà là giá trị cần được tiếp nối, được nuôi dưỡng bằng trí tuệ, lòng yêu nước và trách nhiệm của mỗi thế hệ.
Trong ánh nắng vàng của mùa thu, trong tiếng Quốc ca ngân vang mỗi buổi chào cờ, ta lại thấy bóng dáng Bác Hồ năm xưa - hiền từ mà kiên định. Hình ảnh ấy trở thành ngọn lửa soi đường, để thế hệ hôm nay tiếp bước cha anh, dựng xây đất nước giàu mạnh, văn minh.
Mùa thu độc lập không chỉ là ký ức, mà còn là dòng chảy bất tận trong tâm hồn dân tộc. Nó nâng bước chúng ta đi tới, khơi nguồn sức mạnh để viết tiếp những ước mơ. Trong sắc vàng lá rơi, trong nhịp sống rộn rã của đất nước, niềm tin ấy càng bừng sáng: Việt Nam sẽ tiếp tục vươn mình mạnh mẽ, để mỗi mùa thu về, lòng người thêm hạnh phúc và tự hào.
Và rồi, trong vòng tay mùa thu, ta bỗng thấy đất nước như một bản nhạc dịu dàng mà kiêu hãnh, khi âm vang hào hùng của lịch sử hòa quyện cùng nhịp sống trẻ trung hôm nay. Trong nhịp thở của mùa thu hôm nay, ta nghe vang vọng lời hẹn ước: giữ trọn hồn thu độc lập để mùa thu mãi mãi là mùa của ước mơ, của khát vọng và niềm tin yêu đất nước.
Thiên Thanh
Ý kiến bạn đọc