Tết, về quê
Có một hành trình năm nào cũng lặp lại, mà chưa bao giờ cũ. Đó là cuộc hành trình về quê ăn Tết. Dù những ngày cuối năm bận rộn, nhưng trong lòng mỗi người xa quê đã thấy nôn nao nỗi nhớ nhà. Sau mỗi ca lao động, họ đã bắt đầu chuẩn bị hành trang trở về. Những xóm trọ râm ran chuyện xe cộ ngược xuôi. Nỗi nhớ quê càng thêm cồn cào.
![]() |
| Minh họa: Xuân Đức |
Người rời quê đi kiếm sống, mang theo tuổi trẻ, ước mơ và cả những lo toan. Thành phố rộng lớn, đủ chỗ cho những giấc mơ lớn lên, nhưng quê nhà là cả một bầu trời ký ức. Nơi đó, cha mẹ đang ngóng những đứa con từng ngày. Những đồng lương ít ỏi, dành dụm suốt một năm lao động, giờ chia ra từng món. Tiền vé tầu, vé xe. Quà về nội, về ngoại. Cứ loay hoay cộng trừ mãi mà vẫn chưa tròn.
Tết của người xa quê là những dặm đường dài. Chiếc ba lô gồng gánh những thành quả nhỏ nhoi tích cóp suốt một năm đất khách. Không phải ai cũng rủng rỉnh tiền để trở về, nhưng ai cũng mang theo niềm tự hào rất riêng. Có những khó khăn tưởng chừng muốn gục ngã, nhưng quê nhà là động lực để họ không bỏ cuộc. Có người mang về vài bộ quần áo mới, có người chỉ đủ tiền mua ít bánh kẹo, mứt Tết. Nhưng tất cả sẽ xóa nhòa khi niềm vui vỡ òa trong ngôi nhà cũ, nơi ta từng lớn lên với bao nhiêu ký ức tuổi thơ.
Rồi những ngày giáp Tết, những chuyến xe ngược xuôi, chở theo bao khuôn mặt mỏi mệt, ẩn chứa những nỗi niềm buồn vui. Trên những toa tàu, những chuyến xe khách chật chội, hành lý không nhiều, nhưng ước ao thì đầy ắp - một cái Tết ấm cúng, giản dị, có mâm cơm quây quần, có tiếng cười quen thuộc, có dáng mẹ, hình cha, có những người hàng xóm thân quen. Tình quê nồng ấm và yên vui.
Những ngày giáp Tết, dân quê tôi vẫn đang tất bật ngoài đồng cày cấy, gieo mùa xuân vào đất. Đôi bàn tay chai sạn của cha lật từng thớ đất nâu, gửi gắm hy vọng về một vụ mùa bội thu. Gió lạnh cuối đông lùa qua cánh đồng, mang theo mùi bùn non, mùi rơm rạ, mùi của quê nhà không nơi nào có được. Quê hương đã cần mẫn đi qua bốn mùa để giữ cho chúng ta một chốn bình yên mỗi khi trở về.
Tết đến, cha mẹ chẳng mong gì hơn những bữa cơm sum vầy có đầy đủ con, cháu. Người xa quê trở về mang theo những câu chuyện vui buồn, những niềm vui nhỏ nhoi được dành dụm suốt năm. Những phong bao lì xì đỏ thắm may mắn, dù chỉ vài tờ tiền nhỏ, nhưng đủ làm bọn trẻ con vui. Hương nếp thơm nồi bánh chưng Tết. Bếp lửa của mẹ vẫn vẹn nguyên bao nhiêu ký ức. Và tiếng cười cứ thế làm ấm lên căn nhà cũ…
Hoa Nguyên











Ý kiến bạn đọc