Giữa mùa xuân trên đỉnh Tây Côn Lĩnh, chỉ cần một chén trà Shan Tuyết cũng đủ làm dịu lòng người giữa những ngày Tết no đủ. Hương trà theo làn gió xuân se lạnh khẽ luồn qua kẽ lá, dìu dịu lan trong không gian, như gói cả vị mây, vị núi vào trong hơi thở của đất trời. Ở độ cao ngàn mét, nơi mây trắng chạm đỉnh, những cây Shan Tuyết cổ thụ vẫn lặng lẽ đứng đó - rêu phong phủ bạc thân, trầm mặc mà bền bỉ, như chứng nhân của thời gian, của mùa nối mùa, và của lẽ sống an hòa giữa đại ngàn.
Có những miền ký ức không bao giờ già đi, chúng chỉ nằm yên dưới lớp sương mù của thời gian, đợi một ngọn gió bấc cuối năm thổi về để bừng thức. Với tôi, mùa xuân không bắt đầu từ khoảnh khắc kim đồng hồ chạm vào đêm giao thừa, mà đã sớm đến từ những chuyến xe chở Tết thong dong ngang qua triền đê lộng gió, mang theo cái hối hả của lòng người hòa vào cái tĩnh mịch của hồn quê.
Mỗi độ Tết đến, Xuân về, câu chuyện đón Tết lại trở thành mối quan tâm chung của nhiều gia đình. Người mong một cái Tết đủ đầy, rộn ràng; người lại chỉ mong Tết nhẹ nhàng, đầm ấm, không quá lo toan. Giữa những cách nghĩ khác nhau ấy, có lẽ ai cũng chung một mong muốn: Tết phải là khoảng thời gian vui trọn vẹn, để lòng người được thư thả, an yên.
Những ngày giáp Tết, khi phố xá bắt đầu rực rỡ và những lời mời gọi mua sắm xa hoa bủa vây, chúng ta chợt nhận ra một điều giản dị: Tết càng ít phô trương, lòng người càng thảnh thơi. Giữa lúc ai nấy đều phải thắt chặt chi tiêu, việc tìm về với sản vật quê hương không chỉ giúp túi tiền “dễ thở” mà còn là cách ta nương tựa vào những giá trị ấm áp của xứ sở.
Nắng xuân bắt đầu rót mật trên đỉnh Mã Pì Lèng, đánh thức đất trời Lũng Cú trong sắc hồng dịu ngọt của hoa mai anh đào. Đứng giữa mây trời cực Bắc vào thời điểm này, lòng người dễ rơi vào một khoảng lặng bâng khuâng, nơi những cảm xúc hiện tại đan cài cùng ký ức, nơi niềm tin về một kỳ đại hội mới - Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng đang thắp lên những hy vọng rạng ngời như chính sắc hoa đang độ xuân thì.
Có một hành trình năm nào cũng lặp lại, mà chưa bao giờ cũ. Đó là cuộc hành trình về quê ăn Tết. Dù những ngày cuối năm bận rộn, nhưng trong lòng mỗi người xa quê đã thấy nôn nao nỗi nhớ nhà. Sau mỗi ca lao động, họ đã bắt đầu chuẩn bị hành trang trở về. Những xóm trọ râm ran chuyện xe cộ ngược xuôi. Nỗi nhớ quê càng thêm cồn cào.
Chào mừng Đại hội Đảng toàn quốc lần thứ XIV, mảnh đất cội nguồn cách mạng Tuyên Quang lại bừng sáng niềm tự hào và kỳ vọng. Không dừng lại ở việc tri ân quá khứ, lòng yêu nước hôm nay được tinh kết thành sức mạnh nội sinh, chuyển hóa qua những phong trào hành động cách mạng cụ thể.
Cuối năm, khi những ngày ngắn lại và gió lạnh chạm vào từng góc nhỏ của đời sống, tôi bỗng thấy mình sống chậm hơn. Chậm trong bước chân, chậm trong suy nghĩ, và chậm để nhìn lại một năm đã đi qua. Ở khoảng lặng ấy, tôi nhận ra: cuối năm không chỉ là lúc để gom góp, mà còn là lúc để học cách buông.
Những ngày cuối năm thường đến rất nhanh. Nhanh đến mức tôi chưa kịp nhận ra cái lạnh đã dày hơn, nắng đã mỏng hơn, và lòng người cũng chùng xuống theo từng trang lịch sắp lật sang năm mới. Ở tuổi ngũ tuần, tôi đứng giữa khoảnh khắc giao mùa ấy với một cảm giác bâng khuâng khó gọi tên, như thể thời gian đang khẽ nhắc mình rằng: lại thêm một năm nữa trôi qua trong vội vã.
Có những điều tưởng chừng nhỏ bé, nhưng lại làm nên giá trị lớn lao của đời người - đó là Cách ta sống. Mỗi người, dù ở địa vị nào, dù giàu hay nghèo, đều được đánh giá không phải bởi của cải vật chất, mà bởi nhân cách và văn hóa ứng xử trong từng lời nói, việc làm.
“Dường như ai đi ngang cửa/Gió mùa đông bắc se lòng/Chút lá thu vàng đã rụng/Chiều nay cũng bỏ ta đi…”. Một sớm mai thức dậy đã thấy trời chuyển rét, chợt nôn nao trong lòng giai điệu bài hát “Nỗi nhớ mùa đông” của nhạc sỹ Phú Quang.
Mùa đông vùng núi đến bằng cái lạnh rất riêng: không dữ dội, không vội vã, nhưng cứ âm thầm thấm vào người như nước chảy qua khe đá. Chỉ cần hé cửa, gió đã ùa vào, buốt đến mức khiến lòng thoáng khựng lại. Cái lạnh ấy không dừng ở da thịt, nó chầm chậm len vào những tầng sâu nhất của tâm hồn, nơi những ký ức tưởng đã ngủ yên bắt đầu lay động.
Mùa đông ở vùng cao luôn đến sớm, đến bất ngờ như một bóng mây khổng lồ trôi xuống từ đỉnh núi rồi lặng lẽ phủ chụp lên bản làng. Khi những luồng gió từ dãy núi quanh năm phủ sương bắt đầu rít qua khe cửa, cũng là lúc cái lạnh hun hút tràn vào những mái nhà dựng bên triền dốc.
Mỗi mùa đông trở về, khi gió lạnh cứa nhẹ qua những ngón tay và mặt đất sẫm lại trong làn sương mỏng, tôi thường cảm thấy một khoảng trống rất khó gọi tên hé mở trong lòng. Đó không chỉ là cái lạnh của trời đất, mà còn là sự nhắc nhớ về một miền ký ức đã xa, nơi bếp củi đỏ lửa từng là trung tâm của cả thế giới tuổi thơ tôi.