Lửa nghề
Ở tuổi ngấp nghé ngũ tuần, khi những chuyến xe đêm không còn làm lồng ngực tôi rung lên những nhịp đập hối hả, tôi bắt đầu học cách ngồi lặng im nghe tiếng đêm rơi. Mấy mươi năm cầm bút, đi qua một thời lặng lẽ của mực in, giấy trắng rồi chứng kiến sự dịch chuyển không ngừng của dòng chảy số, tôi chợt nhận ra mái đầu mình đã nhuốm màu sương khói.
Ngồi đối diện với bức tường đêm yên ắng, nhìn quầng sáng vàng dịu từ cây đèn bàn hắt xuống trang bản thảo, tôi tự hỏi: Sau bao thăng trầm, điều gì giữ cho một người qua nửa đời phiêu dạt không buông rơi cây bút? Câu trả lời, hóa ra vẫn nằm vẹn nguyên trong lồng ngực, ấm áp và bình yên: Lửa nghề!
![]() |
| Minh họa: Xuân Đức |
Ngoảnh lại phía sau, ký ức tuổi trẻ hiện lên như một khoảng trời rực rỡ và đầy khát vọng. Ngày ấy, ngọn lửa trong tôi là sự dấn thân. Tôi đã sống những năm tháng thanh xuân bằng một trái tim nồng nhiệt, sẵn sàng đi về phía gian khó, thức trắng đêm bên trang bản thảo với khát vọng dùng câu chữ để chở che cho lẽ phải, mang những điều chân thực đến với mọi người.
Nhưng đi qua vạn vệt đường tác nghiệp, chứng kiến bao thăng trầm của nhân thế và cả những khoảng lặng trong chính lòng mình, tôi mới hiểu chiều sâu và sức nặng của chữ nghĩa. Có những đêm dài thanh vắng nhìn lên trần nhà tự vấn, khi bóng tối bủa vây và đối diện với chính mình, tôi biết học cách cẩn trọng hơn. Tôi sợ sự vội vàng. Tôi lo những câu chữ dù vô tình cũng có thể làm tổn thương một tâm hồn, hay một góc nhìn chưa trọn vẹn vô tình khép lại cánh cửa hy vọng của một ai đó… Lửa nghề giờ đây không còn là ngọn lửa bùng cháy muốn xoay chuyển cả thế giới, mà là thứ lửa được nuôi dưỡng bằng sự thấu hiểu, hóa thành khối than hồng đượm, cháy âm ỉ, sâu lắng và bao dung.
Giờ đây, ngọn lửa ấy mang sứ mệnh sưởi ấm và sẻ chia. Tôi chọn viết chậm lại, để câu chữ nâng đỡ, ôm ấp những số phận lỡ dở và gieo lại niềm tin nơi những góc khuất cuộc đời. Lửa nghề của một người đi qua sườn dốc cuộc đời là sự kiên định giữ cho tâm mình an yên trước những xao động, là lòng can đảm dám đồng hành cùng sự thật bằng sự điềm đạm và thấu suốt.
Trang bản thảo trước mặt vẫn mở ra, thênh thang hứng lấy những suy tư của một kiếp tằm rút ruột nhả tơ.
Thanh Hà











Ý kiến bạn đọc