Trong kỷ nguyên số, không gian mạng mở ra cho trẻ em kho tàng tri thức khổng lồ nhưng cũng tiềm ẩn không ít cạm bẫy nguy hiểm. Trước thực trạng trên, trong những năm vừa qua, công tác chăm sóc, giáo dục và bảo vệ trẻ em luôn được các cấp, các ngành trên địa bàn tỉnh đặc biệt quan tâm, coi đây là nhiệm vụ chiến lược dài hạn.
Chiều ngày 22/5/2026, trên đường đi học về qua thôn Khau Rịa, xã Du Già, cháu Giàng Thị Mo (sinh năm 2018, dân tộc Mông) bất ngờ bị một con chó thả rông lao vào tấn công trực diện. Vết cắn sâu, rách nát toàn bộ vùng trán khiến cô bé sáu tuổi mất máu trầm trọng. Con thú dữ ấy lại chính là vật nuôi của người cậu ruột, được thả tự do ra đường mà không hề có bất kỳ biện pháp bảo vệ nào.
Bạn tôi làm việc tại một doanh nghiệp, dạo gần đây cứ nhắc đi nhắc lại chuyện làm thủ tục hoàn thuế thu nhập cá nhân như một nỗi bực dọc kéo dài. Không phải vì số tiền quá lớn, cũng không phải vì thiếu hiểu biết về thủ tục, mà vì một cảm giác rất khó chịu: Phải “đi đòi lại tiền của chính mình” thông qua một quy trình vừa rườm rà, vừa thiếu nhất quán, lại vừa khó dự đoán về thời gian xử lý.
Mùa tổng kết năm học vừa đi qua, những buổi họp phụ huynh khép lại cũng là lúc những bức tranh đối lập trong mỗi gia đình hiện rõ. Nhìn vào tờ phiếu thông báo kết quả học tập của con, có người hân hoan, tự hào khoe thành tích, nhưng cũng có những người lặng lẽ cất vội đi như một niềm trăn trở không muốn sẻ chia.
Mấy ngày gần đây, các vụ bạo lực học đường nghiêm trọng liên tiếp xảy ra từ Bắc chí Nam khiến dư luận vô cùng phẫn nộ. Tại Phú Thọ, một nữ sinh lớp 10 bị nhóm bạn hành hung tàn nhẫn ngay trong nhà vệ sinh trường học. Tại Đắk Lắk, một học sinh lớp 6 bị ép quỳ gối, bò dưới đất nhục mạ chỉ vì những ghen tuông vô căn cứ trên mạng xã hội. Đau lòng hơn cả, tại Lâm Đồng, một nam sinh lớp 8 đã tự tử nghi do bị bạo lực học đường giờ vẫn đang giành giật sự sống tại bệnh viện. Đó là những minh chứng đau xót cho thấy môi trường học đường đang có những lỗ hổng an toàn đáng lo ngại.
Suốt tuần vừa rồi, tôi nhận đến 8 cuộc gọi tư vấn dịch vụ do các nhân viên của một phòng khám nha khoa vừa khai trương trên địa bàn phường “thủ thỉ” mỗi ngày. Mỗi ngày một cuộc gọi, cá biệt có ngày 2 cuộc gọi, liên tục, không để người nghe kịp phản hồi, chỉ có tiếng nhân viên tư vấn liên hồi như một chiếc máy đã ghi âm sẵn, chỉ chờ có người bắt máy là bật.
Trong bối cảnh nền kinh tế số đang trở thành động lực tăng trưởng toàn cầu thì việc xây dựng một hệ sinh thái khởi nghiệp đổi mới sáng tạo (ĐMST) không còn là lựa chọn, mà là yêu cầu cấp thiết để nâng cao sức cạnh tranh của mỗi địa phương. Tại tỉnh Tuyên Quang, Chỉ thị số 05-CT/TU của Ban Thường vụ Tỉnh ủy về đẩy mạnh xây dựng hệ sinh thái đổi mới sáng tạo đã xác định rõ: Đổi mới sáng tạo chính là "chìa khóa" để giải quyết các bài toán thực tiễn và thúc đẩy phát triển bền vững.
Cháu gái tôi, vừa “nhảy” công việc thứ 3 trong năm, nhắn tin chán chường: “Cháu muốn nghỉ việc”. Nghỉ việc của cô ấy, không phải là nghỉ để đi tìm việc khác, mà nghỉ hẳn. Nếu nhìn bằng con mắt của những người kỳ vọng một sự yên ổn như thế hệ chúng tôi, thì công việc cô ấy đang làm, với mức lương khởi điểm hơn 11 triệu đồng cho một người vừa ra trường, không có gì phải so sánh và tìm kiếm nữa. “Cháu không thấy có hứng thú với công việc đang làm” - Lý do là thế. Với 2 công việc trước đó, lý do cũng là vậy. Ở tuổi 25, nó bắt đầu nghĩ cách để nghỉ hưu, khi còn chưa kịp cống hiến gì cho xã hội.
Thật sự tôi không thể và không dám đọc hết những thông tin về đứa bé bị chính mẹ đẻ tiếp tay cho người tình hành hạ đến chết. Bởi không chỉ lo những giọt nước mắt trực trào ra, mà tôi sợ sự uất ức không thể giải tỏa được. Nỗi đau đó như cắn xé gan ruột, không thể diễn tả bằng lời.
“Từ năm 2026, người dân được khám sức khỏe định kỳ hoặc khám sàng lọc miễn phí ít nhất mỗi năm một lần...”. Đó là tin vui đối với rất nhiều người dân, chắc chắn trong đó có tôi và bạn. Không phải lần đầu tiên Trung ương Đảng, Bộ Chính trị ban hành một nghị quyết về chăm sóc sức khỏe người dân, nhưng đến Nghị quyết số 72-NQ/TW ngày 9/9/2025 của Bộ Chính trị “Về một số giải pháp đột phá, tăng cường bảo vệ, chăm sóc sức khỏe và nâng cao sức khỏe nhân dân” thực sự đã tạo nên sự thay đổi lớn về nhận thức và hành động.
Trong bối cảnh nền kinh tế thế giới đang bước vào kỷ nguyên của Cách mạng công nghiệp lần thứ Tư, công tác đào tạo nghề cho lao động nông thôn không còn đơn thuần là việc truyền nghề truyền thống. Đây đã trở thành một nhiệm vụ mang tính đột phá nhằm thúc đẩy công nghiệp hóa, hiện đại hóa nông nghiệp nông thôn. Xác định rõ vấn đề này, thời gian qua, tỉnh Tuyên Quang đã và đang chú trọng, khẳng định đào tạo nghề là nội dung trọng tâm trong phát triển nguồn nhân lực để đáp ứng yêu cầu mới của thời đại. Việc đổi mới đào tạo nghề cho lao động nông thôn chính là “chìa khóa” cho phát triển bền vững.
Rời môi trường làm báo, nơi được coi luôn bám sát hơi thở cuộc sống, tôi được tỉnh điều động về xã vùng 3 để tham gia vào guồng quay của chính quyền cơ sở sau khi thực hiện chính quyền địa phương 2 cấp. Qua gần 2 tháng làm việc ở môi trường cơ sở, tôi cảm nhận được nhiều hơn những mảng màu thực tế.
Từng chứng kiến những thay đổi về hệ thống chính trị, cho đến cuộc đại cách mạng về tinh gọn bộ máy hiện nay, tôi thấy có một chân lý chưa bao giờ thay đổi, đó là mọi sự thành bại của chủ trương đều nằm ở con người.
“Cục diện thế giới đang chuyển biến nhanh, phức tạp chưa từng có theo hướng đa cực, đa “-trung tâm, đa tầng, phân mảnh và phân tuyến mạnh.” - đó là đánh giá trong Báo cáo chính trị của Ban Chấp hành Trung ương Đảng khóa XIII tại Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng về những điều kiện quốc tế mà chúng ta phải đối mặt trong kỷ nguyên mới. Và chính trong bối cảnh đó, hơn bao giờ hết, công tác đối ngoại càng cần được tiếp tục phát huy vai trò tiên phong, “phối hợp chặt chẽ với quốc phòng, an ninh… chủ động ngăn ngừa các nguy cơ chiến tranh, xung đột, tạo lập và giữ vững môi trường hòa bình, ổn định, bảo vệ vững chắc Tổ quốc; tranh thủ các nguồn lực và điều kiện thuận lợi bên ngoài cho sự phát triển đất nước.”
Giữa những hào quang ấy, hình ảnh những vị khách phương Tây ngồi sau tay lái của những tài xế bản địa trên cung đường Hạnh Phúc đã trở thành một biểu tượng mới. Nhưng, liệu chúng ta đã thực sự hiểu đúng về giá trị của những vị khách nước ngoài này, hay vẫn đang nhìn họ qua cái mác "du lịch giá rẻ"?