Hoa phượng trên ba lô

20:17, 23/05/2026

Chiều tháng 5 oi ả. Tôi tập tễnh bước đi dưới gốc phượng già. Vết thương cũ nhói đau. Tiếng ve kêu như một lời nhắc nhớ. Mùa phượng ấy đã xa. Nhưng cánh hoa vẫn cháy đỏ trong tim. Bồi hồi nghe gió hát. Có một thời tuổi trẻ đã đi qua. Ký ức không già theo năm tháng, cứ ùa về trong nỗi nhớ bâng khuâng.

Minh họa: Xuân Đức
Minh họa: Xuân Đức

Hồi đó, chúng tôi đang tuổi 18. Cũng có vài đứa đã sang tuổi 20. Cái thời không cùng tuổi, nhưng lại học cùng lớp. Bao nhiêu hoài bão, ước mơ được gói ghém như là kỷ vật. Bởi có những ước mơ đành gác lại. Bức thư viết gửi thầy cô, bạn bè thân yêu những lời từ biệt, để ngày mai khoác lên mình bộ quân phục người lính. Cuộc đời có biết bao cuộc chia tay. Nhưng cuộc chia tay mùa phượng vĩ vẫn luôn in đậm trong tôi.

Dạo ấy, chúng tôi đang chuẩn bị thi hết cấp Ba. Ước mơ giảng đường đại học mở ra bao khát vọng. Nhưng miền Nam ruột thịt đang bị chia cắt. Bọn con trai chúng tôi tất cả đều viết đơn tình nguyện lên đường nhập ngũ. Và mùa phượng vĩ năm đó đã trở thành kỷ niệm không thể quên. Dù chưa đến ngày thi tốt nghiệp, nhưng nhà trường đã tổ chức ngày tốt nghiệp sớm cho những thanh niên nhập ngũ.

Buổi chia tay hôm ấy diễn ra ngay dưới hàng phượng già.

Sân trường đông kín bạn bè, thầy cô và có cả các cô bác lãnh đạo huyện. Không có nhiều tiếng cười đùa, chỉ có những ánh mắt nhìn sâu vào nhau ẩn chứa những nỗi niềm. Chỉ có những bàn tay nắm chặt những bàn tay. Tiếng ve kêu dữ dội hơn mọi ngày. Những cánh hoa đỏ thắm rơi đầy trên tóc. Mấy cô bạn gái đứng nép dưới gốc cây thì thầm. Trên môi nở nụ cười rất tươi, nhưng mắt lại đỏ hoe. Rất nhiều những kỷ vật được trao…

Lưu bút chuyền tay nhau kín cả buổi chiều: “Nhớ viết thư về nhé.”. “Thi xong bọn mình chờ.”. “Đừng quên lớp 10B…”. “Nhớ mang về tặng mình tấm huy chương...”. Những dòng chữ nghiêng nghiêng, nhiều chỗ nhòe đi vì nước mắt. Có cô bạn ép vào trang giấy một cánh hoa phượng, đến giờ, màu hoa đỏ ấy vẫn cháy rực bao kỷ niệm.

Khi những chiếc xe sơn màu xanh của lá xếp hàng ngoài cổng trường, bọn con gái cúi đầu giấu những giọt nước mắt. Rồi một đứa ôm những cành phường đỏ rực màu hoa cài lên những chiếc ba lô con cóc. Nhành hoa thay cho lời chưa nói… Suốt nhiều năm tôi vẫn giữ lại một chùm phượng vĩ trong chiếc ba lô. Sau này, trong những cuộc hành quân, tôi vẫn cố tìm những nhành phượng vĩ để cài lên ba lô làm lá ngụy trang. Có lúc nhớ nhà đến quặn lòng, tôi lại mở ba lô ra nhìn cánh hoa đã khô cong. Nó mong manh đến mức chỉ cần chạm nhẹ cũng có thể vụn tan, nhưng chùm hoa ấy nâng bước cả một thời tuổi trẻ, quân ngũ của chúng tôi…

Đã qua bao mùa phượng vĩ, tiếng của thời gian đọng lại dưới gốc cây già. Nhớ những trưa hè đầy nắng, sân trường đỏ rực hoa. Nhớ tiếng guốc gỗ của cô bạn học cùng lớp. Nhớ những chiều đạp xe dưới mưa, áo dính đầy bùn đất. Nhớ nhành hoa phượng trên ba lô con cóc. Nhớ nơi chiến trường, đất nồng khét mùi thuốc súng. Có những đồng đội tôi mãi mãi gửi tuổi thanh xuân giữa những cánh rừng bom đạn. Họ ngã xuống, khi trong túi áo vẫn còn mang theo thư quê hương. Và mang theo một kỳ tốt nghiệp dang dở...

Tháng 5 này, tiếng ve vẫn ngân vang trên những vòm cây đầu hạ. Bình yên và đầy ắp yêu thương. Lũ học trò vẫn cười vang trong sân trường. Những nhành hoa trong ký ức là mọt phần của thời trai trẻ đã sống hết mình vì Tổ quốc thiêng liêng.

Hoa Nguyên


Ý kiến bạn đọc


Cùng chuyên mục
Khoảng trời không mùi khói súng
Tôi sinh ra khi mặt đất đã thôi rùng mình bởi những trận bom, khi những hố cá nhân ngoài đầu ngõ đã được phù sa bồi đắp và cỏ xanh che kín những vết thương của thời gian. Thế hệ chúng tôi, những đứa trẻ lớn lên trong hòa bình, thường mặc định sự bình yên là một điều hiển nhiên như hơi thở, như nắng mai hay dòng nước chảy. Nhưng khi nhìn vào đôi mắt thăm thẳm của cha mỗi dịp tháng Tư về, hay chạm vào đôi bàn tay gầy guộc của bà vẫn run run nâng niu một tấm kỷ vật cũ, tôi mới nhận ra: Cái "hiển nhiên" ấy thực chất là một gia tài được chắt chiu từ muôn vàn những mất mát lặng thầm.
25/04/2026
Đi qua bão giông
Tôi lớn lên ở miền đồng bằng Bắc Bộ, nơi những cơn mưa mùa hạ thường bắt đầu bằng đám mây chì nặng trĩu kéo về từ phía chân trời. Cả cánh đồng quê đang vàng rực nắng bỗng tối sầm. Gió nổi lên từ cuối làng, luồn qua những rặng tre già tạo thành thứ âm thanh hun hút, nghe như tiếng đất trời đang trở mình đau đáu.
16/05/2026
Chạm vào ký ức
Tôi đến Điện Biên vào một buổi sớm mây giăng, khi lòng chảo còn bảng lảng trong thứ ánh sáng mỏng như một trang ký ức. Núi đứng lặng, trầm mặc. Gió đi qua những triền cỏ rất khẽ, như thể sợ đánh thức điều gì đó đang yên nghỉ. Ngay từ khoảnh khắc đầu tiên, tôi đã có một cảm giác rất rõ: nơi này không chỉ để nhìn, mà để chạm - chạm vào ký ức.
09/05/2026
Đừng tự làm đau mình
Nó ngồi lặng lẽ nơi góc nhà với cuốn sách trên tay. Nơi ấy có cửa sổ nhìn ra bao la núi đồi nhưng nó chẳng nhìn ra ngoài đó dù chỉ một lần, cũng chẳng chú tâm vào trang sách đang lật dở. Nó miên man trong những hồi ức về người ấy, nhưng lòng chẳng còn thấy đau dù vẫn chưa quên người ấy.
02/05/2026