Về đây nghe tiếng đồng đội

11:18, 11/07/2026

Có những kỷ niệm không bao giờ quên. Có những ký ức đã ngấm vào trong máu thịt như một phần của chính con người ta. Đối với người lính chiến đấu tại Mặt trận Vị Xuyên - Hà Tuyên năm xưa, thì mỗi khi tháng Bảy, những ký ức bi thương, hùng tráng cứ ùa về những lời nhắc nhớ.

Minh họa: Xuân Đức
Minh họa: Xuân Đức

Những địa danh, con đường ra mặt trận qua Làng Pinh, Nà Cáy, ngã ba Thanh Thủy luôn nằm dưới tầm đạn pháo địch. Đêm đêm, những trận đánh giữ chốt diễn ra vô cùng ác liệt. Một trong những trận chiến giữ chốt ác liệt nhất, chính là ngày 12 tháng 7 năm 1984 đã trở thành ký ức đau thương. Hàng trăm đồng đội tôi đã ngã xuống trên những điểm cao 468, 685, 772... Thịt xương và linh hồn họ đã hóa vào đất đá nơi này thành linh thiêng bất tử.

Người lính Mặt trận Vị Xuyên gọi ngày này là Ngày giỗ trận. Hơn 40 năm đã trôi qua, cứ vào tháng bảy, chúng tôi lại hành trình về chiến trường xưa thắp những nén nhang nhớ về đồng đội. Từng dấu mốc, địa danh, những đêm hành quân, những ngày chiến đấu lại hiện về trong tâm trí. Đây Đồi Đài, Cô Ích, dông Cây Đôi, đồi 400 đã đi vào lịch sử. Trên hang đá của Đồi Đài, đồng đội tôi đã bám trụ suốt 4 tháng ròng rã không tắm, không gội, tóc dài như tóc con gái, bết dính như mớ bòng bong. Đạn pháo địch dội xuống không ngớt. Đêm đêm bộ đội ta lặng lẽ gùi hàng tiếp viện lên chốt từng can nước, phong lương khô và cả thuốc lào. Những cung đường mà chỉ trong tưởng tượng cũng khó hình dung được. Trong màn đêm, họ lần theo từng mỏm đá qua suối Thanh Thủy, qua hang Gió, hang Dơi, vượt Cửa Tử lên chốt. Không ít đồng đội tôi ngã xuống trên những cung đường này. Đạn pháo địch rít liên hồi. Hàng nghìn mảnh đạn xé gió vù vù như những đàn ong vỡ tổ. Những ánh chớp sáng lòe trên Lò vôi thế kỷ. Từng bước chân trần lội qua hố đạn mà đi.

Cứ thế, chúng tôi đã trải qua những năm tháng của tuổi thanh xuân trong lửa đạn. Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những mất mát đau thương vẫn luôn ám ảnh trong tim người lính năm xưa. Trên các điểm cao của chiến trường Thanh Thủy vẫn còn những người lính chưa về. Họ vẫn nằm đâu đây suốt hơn 40 năm qua. Những cuộc tìm kiếm đồng đội chưa bao giờ dừng lại. Lời hứa vẫn còn đó. Nỗi đau vẫn còn đó. Nhiều người mẹ đã không thể chờ đợi… Đồng đội ơi, hôm nay trở về đây, chiến trường xưa “Mặt trận Vị Xuyên - Hà Tuyên” không chỉ có chúng tôi, rất nhiều tà áo trắng học trò, rất nhiều mái đầu bạc trắng, những tấm lưng còng vẫn luôn khắc khoải chờ đón các anh về. Nhớ thương và tri ân công đức các anh, chúng tôi lại cùng nhau hát vang bài “Đồng đội”. Những ca từ ngân lên niềm tự hào:

“Đồng đội ơi, ta về với nhau.

Ta trở về thăm một thời oanh liệt.

Như năm xưa ta đội mũ lên đầu.

Mười tám đôi mươi,

đời ta tiến lên đầu.

Đồng đội ơi, mãi mãi là niềm yêu

thương đồng đội.

Mãi mãi niềm tự hào ngân vang

trong lòng người.

Ta về với nhau đồng đội ơi!

Ta về với nhau đồng đội ơi!

Hoa Nguyên

 


Ý kiến bạn đọc


Cùng chuyên mục
Công cha, nghĩa mẹ
Khi tiếng ve rời rạc, thưa thớt còn sót lại trên những cây phượng vĩ, cũng là lúc những sỹ tử không thể mơ mộng mãi. Mùa thi cử đang lấp đầy không gian tuổi học trò. Sách bút là người bạn đồng hành. Khát vọng học tập cháy đỏ ước mơ. Bao vất vả cũng đã đến ngày hái quả. Những quả ngọt, quả chát đầy trên cây. Nhưng không phải lúc nào ta cũng hái được quả ngọt. Sự học là quá trình đầy gian nan thử thách. Có bao nhiêu con chữ là bấy nhiêu mồ hôi, nước mắt của cha mẹ, chắt chiu từng hạt lúa, củ khoai, dành dụm từng đồng bạc lẻ.
27/06/2026
Mùa hạ cháy
Đi qua hơn nửa cuộc đời, mùa hạ trong ký ức tôi không là tiếng ve râm ran đầu ngõ, cũng không phải là những chuyến đi chơi dài ngày. Hạ trong tôi là một thứ gì đó đau đáu hơn nhiều. Đó là cái nắng oi nồng, là hình ảnh những giọt mồ hôi lăn dài trên trán mẹ.
25/06/2026
Lửa nghề
Ở tuổi ngấp nghé ngũ tuần, khi những chuyến xe đêm không còn làm lồng ngực tôi rung lên những nhịp đập hối hả, tôi bắt đầu học cách ngồi lặng im nghe tiếng đêm rơi. Mấy mươi năm cầm bút, đi qua một thời lặng lẽ của mực in, giấy trắng rồi chứng kiến sự dịch chuyển không ngừng của dòng chảy số, tôi chợt nhận ra mái đầu mình đã nhuốm màu sương khói.
20/06/2026
Ước mơ và danh tiếng
Hôm vừa rồi cháu gái của tôi, vốn thích vẽ thời trang, nói với mẹ nó rằng, sang năm thi tốt nghiệp THPT xong con không thi đại học đâu, con thích đi học làm thợ may. Mẹ nó bảo, sao con lại ước mơ tầm thường thế, phải ước mơ làm nhà thiết kế thời trang nổi tiếng chứ!…
04/07/2026